Anh ơi, em không biết phải gọi anh thế nào cho đúng nữa. Gọi “anh rể” thì nghe giả tạo quá, mà gọi tên thẳng thì lại sợ… lỡ ai nghe thấy. Nhưng đêm nay em không chịu nổi nữa rồi. Em phải viết ra, phải trút hết những gì đang cháy trong người, dù chỉ là những dòng chữ không ai đọc.
Từ cái hôm anh bước vào nhà mình, mặc áo sơ mi trắng bó sát, tay áo xắn cao lộ cánh tay gân guốc, em đã biết mình xong đời. Anh không phải kiểu đẹp trai hào nhoáng, mà là cái đẹp của đàn ông trưởng thành: vai rộng, giọng trầm, mùi nước hoa thoang thoảng lẫn với mùi mồ hôi nhè nhẹ sau một ngày làm việc. Em đứng trong bếp rửa chén, lén nhìn anh ngồi sofa nói chuyện với chị, mà tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Em ghét bản thân lúc đó – ghét vì biết rõ mình không được phép mơ.
Nhưng rồi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Lần đầu tiên là cái đêm mưa lớn, chị đi công tác, chỉ còn anh với em trong nhà. Anh bảo em xuống nhà lấy thêm bia, em đi mà chân run. Lúc quay lên cầu thang, anh đứng ngay đó, chắn lối. Không nói gì cả, anh chỉ nhìn em. Ánh mắt ấy như thiêu đốt. Em cúi mặt, định lách qua thì anh nắm cổ tay em kéo lại. Mạnh. Quyết liệt. Môi anh đè xuống môi em, không nhẹ nhàng, không dò xét – chỉ có đói khát.
Em nhớ rõ cảm giác lúc áo em bị xé toạc, nút áo văng tung tóe trên sàn. Anh đẩy em ngã xuống sofa, tay anh luồn vào quần em, siết chặt lấy thứ đang căng cứng đến đau. Em rên lên, không kìm được. Anh thì thầm bên tai em: “Mày muốn anh từ lâu rồi đúng không, thằng nghịch?” Em chỉ biết gật đầu, nước mắt trào ra vì xấu hổ xen lẫn sướng.
Anh không nhẹ tay. Anh lột sạch quần em, đè em xuống, dùng lưỡi liếm từ cổ xuống ngực, rồi xuống bụng, rồi… chỗ ấy. Em giật mình, cong người lên vì cảm giác ướt át, nóng bỏng. Anh ngậm lấy, mút mạnh, tay kia bóp chặt mông em. Em van xin anh dừng lại vì sợ mình ra mất, nhưng anh chỉ cười khẩy, rồi bất ngờ đút sâu vào họng em bằng thứ của anh – to, nóng, mạch đập rõ rệt. Em nghẹn, nước mắt chảy dài, nhưng lại sướng đến run người.
Rồi anh lật em nằm sấp, kéo hông em lên cao. Em nghe tiếng mở bao cao su, rồi cảm nhận đầu ngón tay anh trơn trượt bôi gel vào chỗ kín nhất của em. Anh đẩy từ từ, nhưng em vẫn đau điếng. Anh thì thầm: “Thả lỏng đi em, anh sẽ làm em sướng đến quên cả tên mình.” Và anh làm thật. Khi anh đã vào hết, anh bắt đầu nhịp mạnh, từng cú thúc sâu đến tận cùng. Tiếng da thịt va chạm, tiếng thở gấp, tiếng rên của em hòa lẫn tiếng mưa ngoài cửa sổ. Anh vừa thúc vừa siết cổ em từ phía sau, vừa cắn vào vai em đến rướm máu. Em khóc, em van xin, em cầu xin anh mạnh hơn nữa.
Đỉnh điểm là lúc anh kéo em ngồi lên đùi anh, mặt đối mặt. Anh ôm chặt em, hôn em cuồng nhiệt trong khi vẫn nhấp liên hồi. Em ôm cổ anh, móng tay cào xước lưng anh, gọi tên anh trong những tiếng rên đứt quãng: “Anh… anh ơi… em ra mất… anh ơi…” Anh gầm lên, thúc thật sâu mấy cái cuối cùng rồi phóng hết vào trong em, nóng hổi, đầy ắp. Em cũng bắn ra giữa hai bụng, dính nhớp nháp, run rẩy trong vòng tay anh.
Sau đó anh ôm em nằm dài trên sofa, vuốt tóc em, hôn lên trán em. Không ai nói gì. Chỉ có tiếng mưa vẫn rơi đều đều.
Anh ơi, em biết chuyện này sai. Em biết nếu chị phát hiện thì mọi thứ sẽ sụp đổ. Nhưng em không dừng được. Mỗi lần anh lén nhắn tin “Tối nay chị đi họp muộn”, tim em lại đập loạn nhịp. Mỗi lần anh chạm vào em dù chỉ là cái vỗ vai trước mặt mọi người, chỗ dưới của em lại cứng lên ngay tức thì.
Em nghiện anh rồi. Nghiện mùi cơ thể anh, nghiện cách anh chiếm hữu em không thương tiếc, nghiện cảm giác bị anh lấp đầy đến mức không thở nổi.
Anh có yêu em không? Hay chỉ là dục vọng? Em không dám hỏi. Vì em sợ câu trả lời.
Nhưng dù là gì đi nữa, đêm nay em vẫn sẽ mở cửa phòng cho anh. Vẫn sẽ quỳ xuống, ngậm lấy anh, để anh làm bất cứ điều gì anh muốn với cơ thể này.
Vì với em, anh không chỉ là anh rể.Anh là người đàn ông duy nhất em muốn thuộc về.
Em của anh.
Từ cái hôm anh bước vào nhà mình, mặc áo sơ mi trắng bó sát, tay áo xắn cao lộ cánh tay gân guốc, em đã biết mình xong đời. Anh không phải kiểu đẹp trai hào nhoáng, mà là cái đẹp của đàn ông trưởng thành: vai rộng, giọng trầm, mùi nước hoa thoang thoảng lẫn với mùi mồ hôi nhè nhẹ sau một ngày làm việc. Em đứng trong bếp rửa chén, lén nhìn anh ngồi sofa nói chuyện với chị, mà tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Em ghét bản thân lúc đó – ghét vì biết rõ mình không được phép mơ.
Nhưng rồi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Lần đầu tiên là cái đêm mưa lớn, chị đi công tác, chỉ còn anh với em trong nhà. Anh bảo em xuống nhà lấy thêm bia, em đi mà chân run. Lúc quay lên cầu thang, anh đứng ngay đó, chắn lối. Không nói gì cả, anh chỉ nhìn em. Ánh mắt ấy như thiêu đốt. Em cúi mặt, định lách qua thì anh nắm cổ tay em kéo lại. Mạnh. Quyết liệt. Môi anh đè xuống môi em, không nhẹ nhàng, không dò xét – chỉ có đói khát.
Em nhớ rõ cảm giác lúc áo em bị xé toạc, nút áo văng tung tóe trên sàn. Anh đẩy em ngã xuống sofa, tay anh luồn vào quần em, siết chặt lấy thứ đang căng cứng đến đau. Em rên lên, không kìm được. Anh thì thầm bên tai em: “Mày muốn anh từ lâu rồi đúng không, thằng nghịch?” Em chỉ biết gật đầu, nước mắt trào ra vì xấu hổ xen lẫn sướng.
Anh không nhẹ tay. Anh lột sạch quần em, đè em xuống, dùng lưỡi liếm từ cổ xuống ngực, rồi xuống bụng, rồi… chỗ ấy. Em giật mình, cong người lên vì cảm giác ướt át, nóng bỏng. Anh ngậm lấy, mút mạnh, tay kia bóp chặt mông em. Em van xin anh dừng lại vì sợ mình ra mất, nhưng anh chỉ cười khẩy, rồi bất ngờ đút sâu vào họng em bằng thứ của anh – to, nóng, mạch đập rõ rệt. Em nghẹn, nước mắt chảy dài, nhưng lại sướng đến run người.
Rồi anh lật em nằm sấp, kéo hông em lên cao. Em nghe tiếng mở bao cao su, rồi cảm nhận đầu ngón tay anh trơn trượt bôi gel vào chỗ kín nhất của em. Anh đẩy từ từ, nhưng em vẫn đau điếng. Anh thì thầm: “Thả lỏng đi em, anh sẽ làm em sướng đến quên cả tên mình.” Và anh làm thật. Khi anh đã vào hết, anh bắt đầu nhịp mạnh, từng cú thúc sâu đến tận cùng. Tiếng da thịt va chạm, tiếng thở gấp, tiếng rên của em hòa lẫn tiếng mưa ngoài cửa sổ. Anh vừa thúc vừa siết cổ em từ phía sau, vừa cắn vào vai em đến rướm máu. Em khóc, em van xin, em cầu xin anh mạnh hơn nữa.
Đỉnh điểm là lúc anh kéo em ngồi lên đùi anh, mặt đối mặt. Anh ôm chặt em, hôn em cuồng nhiệt trong khi vẫn nhấp liên hồi. Em ôm cổ anh, móng tay cào xước lưng anh, gọi tên anh trong những tiếng rên đứt quãng: “Anh… anh ơi… em ra mất… anh ơi…” Anh gầm lên, thúc thật sâu mấy cái cuối cùng rồi phóng hết vào trong em, nóng hổi, đầy ắp. Em cũng bắn ra giữa hai bụng, dính nhớp nháp, run rẩy trong vòng tay anh.
Sau đó anh ôm em nằm dài trên sofa, vuốt tóc em, hôn lên trán em. Không ai nói gì. Chỉ có tiếng mưa vẫn rơi đều đều.
Anh ơi, em biết chuyện này sai. Em biết nếu chị phát hiện thì mọi thứ sẽ sụp đổ. Nhưng em không dừng được. Mỗi lần anh lén nhắn tin “Tối nay chị đi họp muộn”, tim em lại đập loạn nhịp. Mỗi lần anh chạm vào em dù chỉ là cái vỗ vai trước mặt mọi người, chỗ dưới của em lại cứng lên ngay tức thì.
Em nghiện anh rồi. Nghiện mùi cơ thể anh, nghiện cách anh chiếm hữu em không thương tiếc, nghiện cảm giác bị anh lấp đầy đến mức không thở nổi.
Anh có yêu em không? Hay chỉ là dục vọng? Em không dám hỏi. Vì em sợ câu trả lời.
Nhưng dù là gì đi nữa, đêm nay em vẫn sẽ mở cửa phòng cho anh. Vẫn sẽ quỳ xuống, ngậm lấy anh, để anh làm bất cứ điều gì anh muốn với cơ thể này.
Vì với em, anh không chỉ là anh rể.Anh là người đàn ông duy nhất em muốn thuộc về.
Em của anh.
